Joomla 1.5 template design door Websitebird

DON BOSCO VUI TÍNH 28

28. CẬU BÉ LEO DÂY QUÁ TÀI .

Hồi đó Bosco đã 19 tuổi và vẫn theo các lớp trung học ở Chieri. Một hôm, có anh chàng múa rối leo dây tới tổ chức các cuộc trình diễn, và anh ta dành những trò vui nhất cho ngày Chúa nhật, để lôi cuốn được nhiều người đến xem, và ngăn cản họ đi nhà thờ.

Bosco nhờ người tới gặp anh chàng leo dây, đề nghị anh ta ngưng các trò chơi vào giờ có lễ nghi tôn giáo, nhưng anh chàng vô thần cười nhạo. Quá tin vào tài nghệ của mình, anh ta thách thức bất cứ ai dám so tài.

Bosco thấy trước những lợi ích tinh thần sẽ có được, nếu anh chàng leo dây này buộc lòng phải rút lui, nên cậu tới thách anh ta so tài.

Trước hết, anh ta đề nghị một cuộc chạy thi qua khắp thành phố, với giải đặc biệt là 20 lira. Bosco không có tiền để đặt cuộc, nhưng bạn bè đã giúp cậu. Người ta đã cử xong những vị trọng tài. Bosco cởi áo ngoài, làm dấu Thánh Giá và cuộc thi bắt đầu.

Thoạt tiên, anh chàng leo dây chạy nhanh hơn, nhưng rồi Bosco đã đuổi kịp, rồi để anh ta lại xa đằng sau quá nhiều, đến nỗi chỉ chạy được nửa đường là anh ta chịu thua, để phần thắng cho Bosco.

Không chịu thua, và cay cú vì những tiếng cười chê của nhiều khán giả, anh ta đề nghị thi nhảy, và đặt cuộc 40 lira.

Anh chàng nhắm một điểm ở chân tường bên kia một con kênh khá rộng. Anh ta nhảy trước, chân tới sát bức tường, thành thử không có cách nào tiến lên xa hơn. Hơn nữa anh ta còn phải bám vào một cây nhỏ ở bờ kênh, để khỏi té xuống kênh.

Mọi người băn khoăn tự hỏi, làm sao Bosco có thể nhảy xa hơn anh chàng leo dây được. Óc tinh khôn của cậu đã giúp cậu: Bosco cũng nhảy qua con kênh, nhưng gắng với tay lên bức tường, thành thử ưỡn người lên được, cậu đã đứng thẳng trên bức tường.

Đứng trước cái tài nhào lộn đó, mọi người vỗ tay rầm rầm, hoan hô cậu, và anh chàng kia thấy mình mất toi số tiền. Ức quá, anh ta nói to:

– Chịu nhục gì thì chịu, chớ tôi không chịu thua đâu. Tôi còn một trăm lira, vậy tôi cuộc: ai đặt chân lên cao nhất trên cây du này, sẽ giật giải.

Đó là cây du rất cao của đại lộ. Được bạn bè khuyến khích, Bosco đã nhận cuộc. Anh chàng leo dây chạy đến gốc cây, khuỳnh hai cánh tay ra ôm lấy thân cây, và leo lên. Vì tức giận và ghen tị, anh ta leo rất lẹ và chỉ một lát là anh ta đã tới ngọn cây rồi. Anh ta leo lên chót vót trên ngọn cây, khiến cành cây uốn xuống, như muốn gẫy, để anh chàng rớt xuống đất.

Các khán giả đều cho là anh ta thắng, vì không có cách nào leo cao hơn. Bosco không chịu thua. Cậu cũng leo lên tới chỗ anh chàng kia: thế rồi hai tay ghì lấy cành cây, cậu lấy đà, cắm đầu xuống để tung người lên cao và giơ hai chân lên thật cao, đặt hai bàn chân vào một chỗ cao hơn chỗ anh chàng kia tới một mét.

Ai mà tả được những tiếng hò la, những tiếng hoan hô vang trời và những tràng pháo tay dành cho Gioan. Anh chàng kia thì uất người lên như điên khùng.

Bosco thương hại anh ta, đề nghị sẽ trả lại anh ta tất cả số tiền đã mất cuộc, với điều kiện là phải bao cậu và bạn bè cậu một bữa ăn ngon. Anh chàng quá sung sướng nhận lời ngay, và từ ngày đó, anh ta không bao giờ dám quấy phá các giờ kinh lễ nữa.

 

newHình ảnh Trung tâm

Xưởng Điện công nghiệp

 

Xưởng cơ khí chế tạo

 Xưởng cơ khí động lực

Lớp Quản gia

Lớp Vi tính & Ngoại ngữ

Những hình ảnh sinh hoạt